"Mưa tháng 7 là cơn mưa dào dạt lẫn vị tình yêu mà anh đã mất."
....
Chiều đang bon bon về nhà trên con đường quen thuộc thì thấy bóng dáng người xưa ẩn hiện phía trước, cũng chỉ là ngờ ngợ thôi nên cố chạy lên thêm tý để nhìn rõ biển số xe, những con số bắt đầu hiện rõ hơn trong mắt t "88668"...
Lạc quan mà cố gắng thoi bro ơi, mỗi người mỗi cảnh cũng có nổi khổ riêng hết chứ có ai được hoàn mỹ đâu. Mới đi some về đang viết truyện cho mấy bro đọc nè. Kkkk
Đời cơ bản là cố bước qua nỗi buồn này rồi đến nỗi buồn khác mà bạn. Lại còn chẳng dám bộc lộ ra chỉ dám mượn con chữ tâm sự nỗi lòng với những người xa lạ không hề quen biết trên đây. Cảm ơn bro đã theo dõi những gì tôi viết.
Sau từng ấy năm, cuối cùng chúng mình cũng thực hiện được lời hứa khi xưa rồi em nhỉ?!
Ngày yên bình của mùa hè tháng 6.
Ngày mà em đẹp nhất, mặc trên người chiếc váy cưới em rất thích, chiếc váy in sâu vào tâm trí anh mỗi lúc ta ngang qua.
Ngày mà ngôi nhà em rực rỡ toàn hoa hồng với ba màu...