P2
T từ từ đưa tay xuống, nắm lấy vạt áo thun của chị. Mồ hôi tay của t rỉ ra khi t kéo vạt áo rộng hơn, chất vải co giãn tốt, đủ để t luồn tay vào, đủ để t cúi gập người, hạ đầu xuống ngang bụng chị, mắt mở to xuyên qua khe hở tối mờ để nhìn thẳng vào đôi vú mà suốt bao tháng ngày t chỉ dám mơ...