Chương 33:
Khi trở về nhà, An chợt thấy ớn lạnh chạy dọc sống lưng, dù trời chiều vẫn hầm hập nắng gắt. Nàng khẽ rùng mình, hai cánh tay vô thức ôm lấy vai. Ban đầu An chỉ nghĩ mình vừa từ căn nhà gỗ tối và mát bước ra ngoài nên cơ thể chưa thích nghi kịp, nhưng đến lúc ngồi sau xe Bảo chạy về...
Chương 32:
Tiếng chim ríu rít trên giàn hoa giấy ngoài hiên đánh thức An. Thứ âm thanh trong trẻo, lảnh lót ấy là điều nàng đã quên bẵng giữa những tiếng còi xe inh ỏi của Sài Gòn. Nàng không mở mắt ngay mà chỉ nằm im, lười biếng tận hưởng. Vệt nắng vàng óng như mật xuyên qua khe cửa sổ gỗ...
Chương 31:
Tuần lễ trôi qua nhanh như một cái chớp mắt, nhưng với An, đó là trận tra tấn ngọt ngào. Sau đêm massage đầy kịch tính với Quân, nỗi khát khao ngày vợ chồng Minh và My trở về càng trở nên cồn cào, hừng hực. Mỗi giờ làm việc tại văn phòng, mỗi cuộc họp chiến lược, An luôn hiện diện...
Chương 30:
Tiếng cửa kính lùa đóng lại phía sau Tùng, cắt đứt mọi âm thanh cuối cùng của thế giới bên ngoài. Phòng khách bỗng chốc tĩnh lặng đến nghẹt thở, chỉ còn tiếng nhạc thiền du dương và tiếng lách tách khe khẽ từ những ngọn nến. An nằm sấp, trần trụi và hoàn toàn thả lỏng. Đằng sau tấm...
Chương 29:
An vùi đầu vào những bản kế hoạch cuối năm đầy áp lực suốt một tuần dài, giờ đây nàng uể oải nằm dài trên chiếc sofa nhung mềm mại. Chiếc váy ngủ lụa satin màu kem mỏng manh, trơn mượt ôm sát những đường cong; mỗi lần cựa mình, lớp lụa lại trượt trên da thịt, tạo cảm giác mơn man dễ...
Chương 28:
Chuyến đi từ sân bay về nhà chìm trong lặng im. An tựa đầu vào cửa kính mát lạnh, nhìn những vệt đèn đường Sài Gòn lướt qua, nhòa thành dòng ánh sáng mờ ảo. Nàng không nghĩ về công việc, cũng chẳng bận tâm điều gì cụ thể. Cơ thể mỏi nhừ, nhưng đó là nỗi ê ẩm dễ chịu – cảm giác của...
Chương 27:
An tỉnh dậy, cảm giác đau nhức ê ẩm lan tỏa từ thắt lưng xuống từng thớ thịt. Nàng khẽ cựa mình trên tấm nệm cứng. Bên cạnh, Tùng vẫn ngủ say, hơi thở đều đặn. Căn phòng tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa, mang theo hơi sương lạnh của buổi sớm vùng cao.
Nàng nằm yên một...
Chương 26:
Hoàng không để An có thời gian hít thở hay suy nghĩ. Hắn cúi xuống, chiếm lấy môi nàng bằng nụ hôn sâu, thô bạo và đầy tính chiếm hữu. Lưỡi hắn như con rắn xâm nhập, khuấy đảo khoang miệng nàng, hút hết dưỡng khí, bắt An phải tiếp nhận mọi sự dẫn dắt.
Chùn chụt... ưm...
Cùng lúc...
Chương 25:
An bất động, lặng lẽ dõi theo cho đến khi bóng Tùng và các cô gái khuất hẳn sau tảng đá lớn. Tiếng cười khúc khích cùng tiếng nước té vẳng lại xa xăm. Nàng khẽ mỉm cười.
Nàng ngửa đầu, tựa vào phiến đá nhẵn thín, nhắm mắt thả lỏng toàn thân, để làn nước ấm mơn man trên da. Ngực...
Chương 24:
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím sẫm những đỉnh núi đá vôi hùng vĩ như sống lưng của một con rồng khổng lồ đang say ngủ. Chiều tối ngày thứ ba, ngày cuối cùng của chuyến đi, Hoàng không đi theo con đường quốc lộ quen thuộc. Hắn ra hiệu cho cả đoàn rẽ vào một con đường mòn nhỏ, khuất...
Chương 23:
An thức dậy khi những tia nắng đầu tiên vừa kịp xuyên qua lớp rèm vải mỏng. Nàng nhẹ nhàng rời giường, tiến vào nhà vệ sinh, bình thản gột rửa mọi dấu vết đêm qua dưới dòng nước lạnh. Khi trở lại, nàng dành nhiều thời gian hơn để trang điểm, kỹ lưỡng che đi quầng thâm dưới mắt bằng...