Lượt xem: 7516
Thớt k up tiếp à![]()
Thiendia giờ vào ntn các bác, thấy link die r nhỉVẫn đang viết dần b ơi, bên thiendia thì mình viết đến chương 40 rồi nhưng chưa ưng ý lắm cần viết thêm bớt cho đúng ý mình hơi : D
Thiendia tèo rồI nên mình mới qua đây post đó bThiendia giờ vào ntn các bác, thấy link die r nhỉ
thớt ơi đăng nhầm 2 lần chap 20. thiếu chap 21 r. fix bài lại nào thớt ơi mình k muốn bị bỏ qua chap 21. hicChương 20:
Tiếng cạch nhẹ nhàng nhưng dứt khoát khi cánh cửa căn hộ đóng lại, ngăn cách An với sự ồn ào, bụi bặm và náo nhiệt của Sài Gòn. Ngay lập tức, im lặng bao trùm. An thả chiếc vali xuống sàn, tiếng bánh xe ma sát với mặt đá cẩm thạch vang lên khô khốc. Nàng đứng yên trong giây lát, nhắm mắt hít một hơi thật sâu, lấp đầy lồng ngực bằng bầu không khí đặc trưng nơi này.
Mùi gỗ đàn hương thoang thoảng, hơi lạnh từ điều hòa , và trên hết là mùi hương của Tùng hỗn hợp giữa nước hoa nam tính trầm ấm cùng mùi da thịt quen thuộc.
Mùi của nhà.
Luồng điện chạy dọc sống lưng nàng. Một tháng ở Nha Trang là chuỗi kích thích điên cuồng, những lần tháo xích và cuộc hoan lạc bầy đàn, nhưng chính vẻ tĩnh mịch lúc này lại khiến nàng cảm thấy tâm trạng kỳ lạ.
Tùng bước ra từ phòng làm việc. Anh vẫn vậy, lịch lãm trong chiếc áo sơ mi trắng mở hờ hai cúc trên, nụ cười ấm áp thường trực trên môi.
“Chiến binh của anh về rồi à?”
An không trả lời. Nàng không muốn dùng ngôn ngữ vào lúc này, vì lời nói quá chậm chạp so với cơn sóng đang cuộn trào trong lòng. Nàng buông túi xách rơi tự do xuống sàn, bước nhanh rồi gần như lao vào lòng anh. Cú va chạm khiến Tùng hơi lùi lại, nhưng anh nhanh chóng vòng tay siết chặt eo nàng, kéo sát cơ thể nảy nở của An vào lồng ngực săn chắc.
Nụ hôn ập đến, gấp gáp, chiếm hữu đòi hỏi. An chủ động, lưỡi nàng quấn lấy lưỡi anh, tham lam như muốn nuốt chửng sự hiện diện của chồng. Tay nàng không ngừng nghỉ, luồn vào trong vạt áo sơ mi, những đầu ngón tay mơn trớn khối cơ ngực cứng cáp, cảm nhận nhịp tim Tùng đang tăng tốc dưới lòng bàn tay.
Ưm... hự...
Những tiếng rên nhỏ, đứt quãng thoát ra từ kẽ môi khi họ không rời nhau dù chỉ một milimet. Quần áo bị lột bỏ vội vã và thô bạo. Chiếc váy của An bị kéo tuột, Tùng gầm gừ trong cổ họng khi nhìn thấy làn da trắng sứ của vợ hiện ra dưới ánh đèn vàng mờ ảo. Quần áo vứt vương vãi, chẳng theo thứ tự nào trên tấm thảm len trắng muốt.
Không màn dạo đầu, không lời thì thầm đường mật. Chỉ còn đam mê và mãnh liệt tột cùng. Khi Tùng xâm nhập, An ngửa cổ ra sau, lưng cong vút, miệng bật ra tiếng rên lớn:
"Á... ưm... Tùng... anh..."
Cảm giác bị lấp đầy bởi Tùng mang lại cho An sự an tâm tuyệt đối. Nếu với Minh là chinh phục và áp chế, thì với Tùng là kết nối và thuộc về. Nàng bấu chặt móng tay vào vai anh, cảm nhận ma sát nóng rực, thô bạo nhưng đầy thân thuộc. Sau một tháng hỗn loạn, nàng khao khát sự quen thuộc này, cần cảm giác được Tùng chiếm đoạt độc tôn để khẳng định rằng, dù nàng đi xa đến đâu, dù bị bao nhiêu kẻ khác chạm vào, thì mọi thứ vẫn ở đúng vị trí của nó.
Cuộc yêu diễn ra trần trụi, dồn dập. Tiếng da thịt va chạm bành bạch vang lên trong không gian yên tĩnh, hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề của cả hai. An cảm thấy mình như miếng bọt biển, hút trọn mọi tinh túy từ chồng, cho đến khi cả hai cùng đạt cực khoái.
Hồi lâu sau, khi dư âm mây mưa vẫn còn lẩn quất, An gối đầu lên ngực Tùng. Nàng lắng nghe nhịp tim anh dần ổn định, cảm nhận những giọt mồ hôi quyện vào nhau, dính dớp trên làn da. Hơi thở họ chậm lại đầy thỏa mãn.
“Có chuyện muốn kể cho anh nghe,” nàng nói, giọng khàn đi, mang theo dư vị hưng phấn chưa tan hẳn.
Nàng ngước lên nhìn anh, ánh mắt bình thản đến lạ, vẻ bình thản của kẻ đã hoàn toàn chấp nhận bản năng nhục dục. Và rồi, nàng bắt đầu kể.
Nàng kể về vở kịch mà Mai đã dựng lên màn sắp đặt ngây ngô nhưng hiệu quả. Nàng kể về sự xuất hiện bất ngờ của Minh với chai rượu vang và nụ cười quyến rũ. Nàng mô tả chi tiết màn làm tình ba người đêm cuối cùng: cái cách Minh dẫn dắt, cách Mai rên rỉ dưới thân hình đồ sộ của gã, và cả cái cách nàng – vị sếp quyền lực – lại quỳ rạp xuống, chổng mông mời gọi sự xâm nhập của một người đàn ông khác ngay trước mặt nhân viên mình.
Giọng An đều đều, mô tả từng chi tiết trần trụi, không chút sợ hãi, cũng không hề có dấu vết tội lỗi. Nàng nói về cảm giác khi tinh dịch của Minh tràn ngập trong cơ thể, về sự hưng phấn khi nhìn thấy Mai lên đỉnh.
Khi An kể xong, Tùng im lặng. Căn phòng rơi vào khoảng lặng. An nín thở chờ đợi phản ứng từ anh. Cuối cùng, Tùng thở dài, nhưng không phải tiếng thở dài thất vọng. Anh ngồi dậy đối diện với nàng ánh mắt xoáy sâu vào An, nửa thật nửa đùa, chứa đựng sự hưng phấn.
“Mẹ kiếp, thằng Minh này một mình nó xử cả sếp lẫn nhân viên luôn. Đúng là con quái vật,” Tùng nói, giọng hơi trầm xuống. Anh dừng lại, nụ cười tinh quái hiện lên. "Thế... 'sản phẩm' của thằng Minh thế nào? Dùng tốt không em?"
An sững người một giây, rồi bật cười thành tiếng. Nàng đưa tay đấm nhẹ vào ngực anh, đôi mắt long lanh. “Ghen à?”
“Ghen chứ,” Tùng đáp, giọng đầy ý cười nhưng ánh mắt lại tối sầm lại. “Mà công nhận, bé Mai nghe em kể cũng ngon nghẻ phết nhỉ. Ước gì lúc đó anh ở đấy, để xem em và con bé cùng rên dưới cặc thằng đó sẽ như thế nào.”
“Tham lam thế?” An nhướn mày, sự thích thú hiện rõ trên khuôn mặt. “Anh được làm với chị My vú to như thế rồi, giờ lại còn tăm tia cả bé Mai ngây thơ nữa à?”
Nàng trêu lại, nhưng trong lòng An dâng lên cảm giác thỏa mãn khó tả. Tùng chính là liều thuốc kích thích mạnh nhất đối với nàng.
“Thế thì chắc em cũng phải tranh thủ ‘khảo sát’ thêm vài người nữa cho công bằng,”
Tùng cười phá lên, vòng tay ôm chặt lấy nàng. “Ok, chơi luôn. Nhưng lần sau có khảo sát thì cho anh tham gia với nhé, hoặc ít nhất là cho anh xem video nhé.”
“Nói thế thôi,” An đáp, giọng dịu lại, nàng dụi đầu vào ngực anh, cảm nhận sự an toàn tuyệt đối. “Chuyện riêng tư, em không thích có nhiều người tham gia. Chỉ cần… thỉnh thoảng có thêm anh Minh là được rồi.”
Ngay lúc đó, An cảm nhận vật mềm oặt của Tùng bỗng cựa quậy, cứng dần lên, chĩa thẳng vào đùi nàng. An khựng lại rồi cười phá lên, một nụ cười đầy kinh ngạc và thích thú.
“Trời đất ơi,” nàng nói, tay trượt xuống nắm lấy thứ đang cương cứng đó. “Nghe chuyện người khác địt vợ mình, rồi lại nghe vợ đòi đi với thằng khác mà anh cứng lên được thế này à? Anh thật sự... bệnh hoạn quá, Tùng ạ.”
Tùng không hề giấu giếm, anh gầm gừ nhẹ trong cổ họng, ánh mắt tối sầm vì ham muốn. Anh nhìn An như con mồi một con mồi mà anh vừa chia sẻ với kẻ khác nhưng giờ đây lại càng trở nên quý giá và kích thích hơn.
“Đương nhiên rồi. Nghĩ đến cảnh thằng khác làm vợ anh sướng điên lên, khiến em mất kiểm soát, là anh cũng sướng đến phát điên mà.”
Đêm ấy họ không ngủ, lao vào nhau một lần nữa, cuồng nhiệt và kiệt sức trong trí tưởng tượng về kẻ thứ ba.
Một tháng trôi qua. Bình yên trở lại căn penthouse. Cuộc sống vận hành ngăn nắp, hoàn hảo như cỗ máy được bôi trơn kỹ lưỡng. An trở lại vai trò Giám đốc kế hoạch sắc sảo, kỷ luật. Tùng vẫn là người chồng thành đạt, thấu hiểu.
Nhưng vẻ hoàn hảo đó giờ đây xuất hiện vết nứt. Một khe hở nhỏ khiến luồng gió lạ thỉnh thoảng lại thổi vào, nhắc nhở An về những gì đã trải qua ở Nha Trang. Sự tĩnh lặng bắt đầu trở nên ngột ngạt. Nàng thấy mình nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính nhưng tâm trí lại trôi về những bãi cát, những tiếng rên rỉ và cảm giác bị lấp đầy bởi kẻ xa lạ.
Buổi chiều, Mai bưng hai ly trà sữa vào phòng làm việc. Cô gái trẻ dường như thay đổi hoàn toàn sau chuyến đi; táo bạo hơn, ăn mặc khêu gợi hơn với những chiếc váy ôm sát khoe đường cong. Mai ngồi xuống ghế đối diện, thở dài thườn thượt, vẻ mặt đầy u uất.
“Chán quá sếp ơi, anh Minh không thèm trả lời tin nhắn của em luôn. Nhạt như nước ốc vậy.” Cô bĩu môi, khuấy ly trà sữa vô định. “Người đâu mà đã ngon, 'hàng' lại còn to, làm em cứ tơ tưởng mãi. Cứ nhắm mắt lại là em thấy cái cảnh đó... ôi trời ơi...”
An đang lướt tài liệu, nghe vậy liền ngẩng lên, nụ cười ẩn ý hiện trên môi. “Đã bảo em rồi, anh ta không phải kiểu người để yêu đương.”
Mai bất ngờ ngước lên, mắt láo liên đầy tinh quái. Cô rướn người về phía trước, hạ thấp giọng: “Hay là… sếp cho em ‘khảo sát’ thử hàng của anh Tùng nhà sếp đi? Em thấy anh ấy cũng phong độ, cơ bắp chắc chắn, chắc không kém cạnh anh Minh đâu nhỉ? Sếp xem, chia sẻ một chút cho nhân viên tội nghiệp này đi mà!”
An sững người rồi bật cười thành tiếng. Nàng vươn tay gõ nhẹ lên trán Mai. “Con bé này! Dùng ‘hàng to’ có một lần mà giờ gan cũng to ra theo à? Em dám đòi ‘ăn’ cả chồng sếp?”
Mai lè lưỡi cười hì hì, không chút hối lỗi. “Thì em tò mò thôi mà. Với lại, em biết sếp với anh Tùng... ‘thoáng’ mà.”
Câu nói đùa của Mai tan vào không khí, nhưng kịp gieo hạt giống vào tâm trí An. Sau khi Mai rời đi, An vẫn ngồi đó, tay vô thức xoay chiếc bút. Nàng nhớ đến lời nói đùa của Tùng đêm đó về việc "khảo sát". Sự tò mò cùng cảm giác “ngứa ngáy” nơi vùng kín dần quay trở lại, khiến sự bình yên trong phòng trở nên nghẹt thở.
Cuối tuần đó, Tùng nhận ra sự thay đổi của vợ. Khi cùng nằm trên sofa xem phim, An không thực sự chú ý nội dung trên màn hình. Nàng nằm cuộn tròn, đôi chân thỉnh thoảng cọ xát vào nhau vô thức.
"Dạo này em sao thế? Thấy hơi trầm. Công việc áp lực quá à?" Tùng hỏi, tay vuốt ve mái tóc nàng.
“Không có gì. Chỉ là… hơi nhàm chán thôi,” An đáp, mắt vẫn dán vào TV nhưng giọng nói mang theo khao khát không tên.
Tùng im lặng một lúc. Anh nhìn vợ, rồi như nảy ra ý tưởng, anh cầm điện thoại lên.
“Hay là mình đổi gió đi. Thằng Hoàng, bạn đại học của anh, nó sắp tổ chức chuyến phượt Hà Giang. Đi không em?”
Anh đưa điện thoại cho An xem. Màn hình hiện lên tấm ảnh nhóm phượt chất lừ đứng trên đỉnh đèo hùng vĩ, gió thổi tung tóc, vẻ mặt ai nấy đều phóng khoáng và hoang dã. An nhìn ảnh, rồi liếc Tùng, một câu hỏi ngầm hiện lên trong mắt: Anh định đưa em đến đâu?
Tùng không né tránh. Anh kéo nàng lại gần, giọng nghiêm túc và thành thật đến đáng sợ.
"Nghe này," anh bắt đầu, "anh biết em đang nghĩ gì. Anh sẽ nói thẳng. Nhóm này... không giống những người bình thường. Đêm cuối cùng của chuyến đi, có thể họ sẽ có những hoạt động 'đặc biệt' – những thứ nằm ngoài quy chuẩn thông thường."
Anh dừng lại, siết nhẹ tay nàng, giọng dịu dàng nhưng đầy hứa hẹn.
"Nhưng em yên tâm. Lần này khác. Không có chuyện để em say rồi bị ép gật đầu như ở Phú Quốc. Lần này có anh ở ngay đó. Anh sẽ bảo vệ em. Chúng ta sẽ chỉ đứng xem, hoặc tham gia nếu em muốn. Tuyệt đối không ai được chạm vào em nếu em không cho phép."
Lời nói đó như chiếc chìa khóa mở đúng ổ khóa An đang cần. Sự an toàn đi kèm rủi ro, sự bảo vệ đi kèm phơi bày. Đó chính là công thức hoàn hảo cho khoái cảm của nàng.
An suy nghĩ một lúc rồi gật đầu. "Ok. Đi thì đi." Nàng nhìn Tùng, tinh nghịch nói thêm: "Nhưng đúng như anh nói đấy nhé. Nếu em không cho phép mà ai chạm vào, em sẽ giết anh đấy."
Tùng cười, đặt nụ hôn lên trán nàng. "Tất nhiên rồi, bà hoàng của anh."
Chiều hôm đó, căn penthouse trở thành công trường chuẩn bị. Những bộ đồ công sở đắt tiền, váy lụa sang trọng được cất gọn vào tủ, nhường chỗ cho quần jean bạc màu, áo phông bụi bặm và bốt da cao cổ.
Khi Tùng gọi điện thoại ở phòng bên, giọng anh vang ra đầy phấn khích: "Ừ Hoàng. Chốt kèo nhé. Vợ tao đi cùng." Anh ngừng một lát. "Ok, gặp ở điểm tập kết."
An đang kéo khóa chiếc vali lớn. Bên trong, giữa những bộ đồ phượt, là vài chiếc váy ngủ mỏng manh và vài bộ đồ lót ren đầy khêu gợi.
thớt ơi đăng nhầm 2 lần chap 20. thiếu chap 21 r. fix bài lại nào thớt ơi mình k muốn bị bỏ qua chap 21. hic


