Tôi si mê, vết chân chim bên ánh nhìn xa xăm. Tôi si mê, vệt tàn nhang trên gò má nhiều năm sương gió. Tôi si mê, những gân guốc trên bàn tay gắng sức vẫy vùng. Những người từng trải, luôn đẹp mị hoặc mà không cây bút nào đủ sức vẽ lên tròn đầy.
CHÀO EM CÔ GÁI...ĐẦM REN
THÔI THÌ TRƯỚC LẠ, SAU QUEN ĐI NÀO
TRƯỚC TIÊN TÔI GỬI LỜI CHÀO
BIẾT ĐÂU MÌNH LẠI KẾT GIAO SAU NÀY?
ĐỌC VĂN EM VIẾT RẤT HAY
CÓ TÌNH, CÓ LÝ, ĐỦ ĐẦY Ý RIÊNG
GU EM RẤT LẠ À NGHEN!
TOÀN NGƯỢC VỚI ĐÁM TUỔI TEEN BÂY GIỜ
TÔI CHẤT PHÁC, THÍCH MẦN THƠ,
DA NÂU TÓC ĐÃ PHẤT PHƠ ĐIỂM MÀU
SƯƠNG GIÓ NẾM TRẢI ĐÃ LÂU
VỆT CHÂN CHIM ĐÃ NHUỐM MÀU THỜI GIAN
MÁ TÔI KHÔNG CÓ TÀN NHANG
TAY ĐỒI MỒI TRỔ, VỆT LOANG VỆT DÀI
ĐÔI CHÂN GẦY GUỘC SẦN CHAI
NHƯNG TÔI VẪN RẤT BẢNH TRAI EM À!
Hôm nay mắc cái giống gì mà cứ mần thơ suốt...đọc chơi nhé em thớt và Anh em!

